Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2012
Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2012
lặng thầm đèo Đá Đẽo - Bút ký của Công Thế
Bút ký của Công Thế
Những ngày tháng sáu nắng như đổ lửa,
có ngày nhiệt độ lên đến bốn mươi, bốn mốt độ. Trời đất nóng hầm hậm, cả tháng
không có nổi lấy một hạt mưa. Nhưng nắng, nóng đã không làm nản lòng những
người con của biên viễn Lào Cai chúng tôi. Vẫn trong cái năng nổ, xốc xáo cho
cuộc hành trình về chiến trường xưa theo kế hoạch, về nơi con đường huyền thoại
Trường Sơn, về nơi những người đồng đội, những người anh, người cha đã anh dũng
hy sinh trên con đường ra mặt trận…
Quanh núi Hoàng Liên - Gặt hái của người ưa dịch chuyển - Giới thiệu
Đoàn Hữu
“Tôi thường có cảm
giác ngột ngạt nếu chỉ bó mình với những công việc cứ lặp đi lặp lại, đơn
thuần, nhàm chán, nhất là với thời buổi bây giờ, những bộn bề, ồn ã, xã giao nó
cứ hời hợt, nhạt nhẽo thế nào ấy? Có cái gì ấy toan tính, hơn thiệt cứ trồi lên
trong lòng con người…”.
Văn là người, chỉ cần đọc mấy lời bộc bạch này cũng đủ hình dung ra một kẻ
“ngược đời”, chỗ người ta cố chui vào tìm chốn yên thân, phì gia thì hắn cố chui
ra. Tôi đã gặp một Công Thế giữa rừng cà phê
Thứ Hai, 9 tháng 7, 2012
Thổ phỉ - tiểu thuyết của Đoàn Hữu Nam
Chương 11 + 12
11
Mặt trời từ từ xuống núi.
Đã đến giờ gà tìm chuồng, chim tìm tổ, người
kết thúc một ngày cực nhọc trở về hang ổ của mình. Đã đến giờ cụ giáo Triệu
trèo lên cái sàn đầu hồi điểm người, điểm trâu ngựa.
Nhà cụ giáo ngũ đại đồng
đường.
Ở cái vùng loạn lạc liên
miên, canh tác nương rẫy theo kiểu hưu canh như Sín Chải thì nhà cụ giáo độc
nhất vô nhị. Người Dao đỏ sinh sống nhờ rừng, nhờ nương rẫy là chính. Một mảnh
nương làm được bốn năm vụ là đất bị khô cằn, màu mỡ bị mưa gió bóc dần, đá mọc
cao, lúa ngô lười cho hạt, lúc đó chủ cho nương nghỉ vài vụ, khi cây cối xanh
tươi trở lại, độ mùn, độ xốp cao họ mới quay trở lại trồng cấy tiếp. Canh tác
hưu canh kéo theo người hưu canh. Nơi ăn chốn ở tạm bợ. Chăn nuôi, trồng trọt
tạm bợ. Con cái mười bốn mười lăm tuổi
là dựng vợ, gả chồng, làm cho một cái nhà nhỏ, cắt cho mấy mảnh nương rồi khóa
to chìa to, khóa bé chìa bé, cứ thế mà tự lập, mà sinh sôi nảy nở. Nhà họ Triệu
khác, thêm người chỉ được phép thêm buồng, thêm giường, thêm bát, thêm đũa.
Thứ Năm, 5 tháng 7, 2012
Thổ phỉ - Tiểu thuyết - Đoàn Hữu Nam - NXB Hội Nhà văn năm 2010
Chương 9 + 10
9
Chủ tịch xã Triệu Tá Dùn đùng đùng đập bàn quát tháo, đùng đùng rời khỏi
trụ sở khu vực quất ngựa xuôi về phía Sín Chải thì cán bộ phụ trách khu vực
Đoàn Phương Bắc cũng đùng đùng không kém, anh hét lên:
- Đứng lại!
Tiếng hét của
Bắc khựng lại, vuốt theo bóng con ngựa đang vun vút phóng xuôi.
- Đứng lại!
Chân Bắc lồng
theo chân ngựa, miệng Bắc đuổi theo bóng người.
- Đứng lại!
Bóng người bóng
ngựa mất hút sau những khúc cua, còn lại một mình Bắc chơi vơi giữa vùng rừng
vắng lặng.
- Đứng lại!...
Tiếng quát của
Bắc thả lên trời
Thứ Ba, 12 tháng 6, 2012
Đoàn Hữu Nam và trường ca Luân hồi
Nhà văn Mã A Lềnh
…. Tôi được đọc trường
ca Luân hồi của Đoàn Hữu Nam , mừng và
cảm phục tư duy thơ liền mạch, liên hồi của tác giả. Trường ca, nghĩa đen là thơ
dài, phải dài, phải có chương hồi nhưng phải có một mạch chủ đạo. Riêng cái
chuyện dám viết trường ca đã đáng khâm phục rồi,
Chủ Nhật, 3 tháng 6, 2012
Bóng dáng quê nhà qua Dấu nối thênh thâng của Đoàn Hữu Nam - NXB Hội Nhà văn
Nguyễn
Thị Minh Thông
Từ
những năm 95, 96 của thế kỷ 20 tôi đã biết đến thơ của Đoàn Hữu Nam qua những
vần thơ, gồ ghề, góc cạnh, mang đậm chất miền núi:
“ Trâu ngã, dấu chân hổ cũng méo
Tốt với nhau ăn quả trứng không hết
Không tốt mổ trâu cũng không đủ…”
Và:
Hồn Khèn – Một cuốn tiểu thuyết bằng thơ
(Đọc
trường ca Hồn khèn của nhà thơ Nguyễn Thị Hồng)
Đoàn Hữu Nam
Hồn Khèn là một bản trường ca khiêm tốn
nằm ở phần sau tập thơ Cuộc bàn giao vĩnh cửu – Hồn Khèn của nhà thơ
Nguyễn Thị Hồng do NXB Phụ nữ ấn hành năm 2003. Có lẽ vì sự khiêm tốn trong
trình bày tập thơ, khiêm tốn của chính tác giả và hậu quả của việc xuất bản thơ
tràn ngập hiện nay mà Hồn khèn - bản trường ca duy nhất (cho đến thời
điểm này) viết về người Hmông dường như bị khuất lấp. Đây là điều đáng buồn
không chỉ của riêng tác giả.
Người thơ ơi sao sớm ra đi!
Người thơ sao sớm ra đi!
Tưởng nhớ nhà giáo, nhà thơ Nguyễn Học
Đoàn Hữu Nam
Ở miền đất du lịch Sa Pa nhắc tới Nguyễn Học là mọi người nhớ ngay tới một anh thương binh, một nhà giáo, một nhà thơ. Anh là một chiến binh bị thương trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, là người đã thực hiện nhiệm vụ cao quý là đem cái chữ đến cho con em các dân tộc vùng cao, là của hai người kia cộng lại, đó là nhà thơ.
Gặp Trần Nhương tiên sinh
Gặp Trần Nhương tiên sinh
Công Thế
Cú điện thoại của ông Chủ tịch "tỉnh" Phụ trách văn nghệ Lào Cai đến đúng lúc mình đang tũn ( Các bác thông cảm em hay nói thật) làm giật cả mình vội vàng bóp cổ nút ok.Cứ nghĩ con ỡm ờ nó gọi
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


