Thứ Tư, 23 tháng 11, 2011

Nhân Dân ( Nguyễn Khoa Điềm)

Nguyễn Khoa Điềm


Cúi mình trên đồng lúa
Lao lên các hỏa điểm chiến tranh
Lăn mình trong các cuộc xuống đường
Cặm cụi với sách vở

Thứ Hai, 21 tháng 11, 2011

Heo may về ( Tản văn của Công Thế)


           Heo may về Tản văn của Công Thế

           
                Mới hôm nào râm ran lời chào xuân. Mới hôm nào những mầm non mơn mởn đón những vạt nắng. Vậy mà hôm nay bất chợt làn heo may se se lạnh ùa về xạc xào lá bay. Sắc thu đã ươm vàng trên vòm lá, sắc thu ươm vào cả khoé mắt nâu thiếu nữ bâng khuâng.  Bông mình thấy hoang hoải một chút gì man mác những xa xăm dội về. Và mình viết, viết cho một nỗi nhớ. Nỗi nhớ không có tên, nỗi nhớ cứ theo năm tháng đeo đẳng không nguôi....      

       Có một người ở xa

Thứ Tư, 26 tháng 10, 2011

Giới thiệu phim mới

        

  Hôm nay tôi trân trọng  thông báo với bạn bè xa gần biết. Kịch bản phim Rừng Thiêng của tôi chuyển thể từ tiểu thuyết của nhà văn Thế Sinh đã được Đạo diễn Triệu Tuấn và đài Truyền hình VTC thực hiện đã khởi quay cách đây vài tháng sắp được ra mắt khán giả cả nước. Đây là bộ phim nói về tính người trong thời hiện đại. Phim về đề tài miền núi có nhiều tình hướng gây cấn và phong cảnh hùng vĩ nơi núi rừng Tây Bắc. Những xung đột các thế lực,  lòng tham và độc ác....  Dưới đây là bài viết của Ngọc Cường cũng hé lộ phần nào nội dung của phim.
         Mời các bạn đón xem. Xin trân trọng giới thiệu: Nhà văn Đoàn Hữu Nam ( Dưới đây)

Chủ Nhật, 16 tháng 10, 2011

Ảnh vui và đẹp...


Ảnh 1: 

   -  Ới bác Tòng. Trông bác đểu bỏ mẹ ý nhìn bùn cười lắm ! không thể đểu hơn được nữa..
  - Này cái nhà anh kia cười thật hay cười đểu đấy. Liệu cái thần hồn. Tau, trông thì đểu nhưng tau không đểu, tao  mà đểu thì thiên hạ nó còn đểu hơn tao hàng trăm lần, mày hiểu chưa? Ngay cái thằng  G L ở chỗ mày nhìn tử tế vậy nhưng nó là con sói đấy, còn lần mò chui rúc như rận váy nữa, mày có biết không?  Ngu lắm cứ chũi mũi viết lách, hoa mắt tịt màu là phải....
Ảnh 2;

     Kẻ chộp giật và lũ thông đồng....
 Ảnh 3
            Đẹp vô cùng Tổ Quốc ta ơi. ( Vịnh Hạ Long )

Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2011

Lùm xùm quanh chuyện bắt tay.

  Nguồn từ Cong the. Blocg

          Bắt tay là một nếp văn hoá du nhập. Cách đây một vài thập kỷ ở nước ta việc bắt tay chỉ có trong giới quan chức hay trí thức, rồi người thành thị. Từ thời hội nhập cái bắt tay mới lan rộng đến các tầng lớp xã hội và nở rộ khắp nhất vào những năm gần đây. Câu chuyện bắt tay của Nhà thơ họ Văn phía dưới khá thú vị, kỹ lưỡng.  Cái chuyện bắt tay bây giờ cứ thấy thái quá nhiều khi trở thành nhàm, làm mất đi cái lịch sự vốn có của nó.
          Chưa ở đâu bắt tay nhiều như ở Việt Nam, và cũng không ở đâu cái vụ bắt tay nhiều như ở Tây bắc cụ thể là Lào Cai. Quen lạ, thân sơ, yêu ghét, bắt tuốt cứ gặp là chìa tay. Có thằng ghét nhau bỏ mẹ nhưng ngồi cuộc rượu vẫ cứ phải xia tay gật.  Có ông xoè tay choẽ ngửa đơ đơ như chân gà bắt. Gặp nhau bắt, nói chuyện bắt, bất cứ chỗ nào thậm chí cả nơi  toilet cũng bắt, có ông ra về chào rồi  bắt đến chục lần vẫn chưa đi được. Nhất là trên bàn nhậu chung ly bắt, riêng bắt, đồng khởi bắt...mỗi lỵ là mỗi nắm tay gật,.. gật. Nhiều ông vừa cầm cục xương gặm tay còn  lùm xùm nhoe nhét vẫn cứ đưa tay bắt bẩn bỏ mẹ ý. Có ông vừa đứng đái nói như Công Hùng vừa vẩy vẩy,  tay vẫn chìa ra, chào bác. Bắt. Đành rằng lễ thì vái đái thì vẩy, cho xong đã. Ôi trăm nghìn kiểu bắt. Mà sướng nhất là kiểu ngoặc ngón tay vào lòng bàn tay người ta gãi gãi.
         Còn việc bắt tay làm sao trong ngoại giao, đấy là cả một phong cách đã có sách viết và dậy bắt khi đi ngoại giao, có giáo trình của bộ ngoại giao hẳn hoi. Bắt tay sao cho phù hợp đúng mức, lịch sự đúng tác phong thể hiện vai trò và thể diện. Và sau đây là chuyện bắt tay của Văn Công Hùng.
                                              Đăng bởi Congtheks.

 

CHUYỆN BẮT TAY- BẮT AI AI BẮT BÂY GIỜ BẮT AI

           Hôm nọ ở Thanh Hóa, có mấy bạn truyền hình Thanh Hóa hỏi mình mấy câu về... bắt tay. Mình định lơ đi rồi, nhưng thấy... cũng đang ấm ức vụ này nên xổ 1 hơi

Chủ Nhật, 18 tháng 9, 2011

Bình thơ


Mỗi độ thu về - giãi bày của một người thơ
(Nhân đọc tập thơ Mỗi độ thu về của Xuân Phượng - NXB Hội Nhà văn năm 2011)
Đoàn Hữu Nam

Mỗi độ thu về là tập thơ thứ sáu của nhà thơ Xuân Phượng. Tập thơ được ra mắt vào dịp ông vừa bước qua tuổi 68. Nói đến Thu là nói đến độ chín, đến bề dày cuộc sống đã được chiêm nghiệm, song cũng là nói đến sự bước qua bên kia dốc của cuộc đời, là một nấc đánh dấu sự ra đi đầy nghiệt ngã của tuổi tác. Đó là quy luật tất yếu. Mỗi lần cây đổ lá, mỗi lần heo may về, cùng với sự e ngại về thời tiết là sự bâng khuâng nuối tiếc, là lảng tránh bóng chiều vùn vụt khuất che, lảng tránh sự xuống dốc của sức khỏe, là khát khao níu kéo, khát khao sống lại những ngày hè rực lửa... Song cái gì đến sẽ không cưỡng lại được, nó vuột khỏi ước muốn của con người. Đời là thế. Người là thế! Những ai biết đối mặt, biết chấp nhận, lấy cái được để bù đắp cái mất, cái đủ đầy để bù đắp, che lấp cái thiếu hụt, trống vắng để từ đó vươn lên, người đó sẽ viên mãn hạnh phúc.
 Xuân Phượng là...

Thứ Năm, 18 tháng 8, 2011

Hoang sơ Cù Lao Chàm

Cù Lao Chàm một xã đảo của TP Hội An tỉnh Quảng Nam
                                                                         Công Thế gửi nhờ
Trong chuyến du ngoạn “con đường di sản Miền Trung” đã cho tôi bao điều bổ ích. Nhưng có lẽ thú vị và ấn tượng nhất đối với tôi cũng như cả đoàn, đó là chuyến theo tàu ra đảo Cù Lao Chàm. Một hòn đảo còn hoang sơ thô mộc đến ngỡ ngàng và đầy quyến rũ, đặc biệt là màu xanh, xanh đến ngát mắt, xanh đến thăm thẳm, màu xanh cứ miên man làm nao lòng …Sau đây là mộ số hình ảnh về Cù lao mà tác giả đã ghi được

Thác đẹp

15/08/2011 | 09:23

Chiêm ngưỡng vẻ đẹp của thác "Chín bậc tình yêu"

Dân Việt - Không biết có phải bởi những “lời hay ý đẹp” từ câu chuyện tương truyền huyền bí, mà mỗi ngày có hàng trăm bạn trẻ kéo nhau lên thác “Chín bậc tình yêu” để được thả hồn, ngâm mình và vui đùa tại đây.

Thứ Ba, 16 tháng 8, 2011

Nhà phê bình văn học Đoàn Minh Tâm viết về tiểu thuyết Thổ phỉ

Tiểu thuyết Thổ phỉ - Vài cảm nhận

Đoàn Minh Tâm- Tạp chí Văn nghệ Quân đội

Tôi đọc tiểu thuyết Thổ phỉ trên máy tính, dạng bản thảo mềm. Đọc rất chậm, gần nửa tháng mới xong. Phần vì xưa nay quen đọc trên giấy, giờ đọc trên máy tính rất mỏi mắt, song chủ yếu là vì không thể đọc qua loa, đại khái một cuốn tiểu thuyết đồ sộ “tích hợp” nhiều vấn đề cơ bản của văn học Việt Nam, một cuốn tiểu thuyết mà tác giả đã dành trọn tâm huyết, bút lực ròng rã trong suốt mấy năm trời để hoàn thành.

Nhà văn Sương nguyệt Minh viết về tiểu thuyết Thổ phỉ


THẾ GIỚI NGHỆ THUẬT ĐOÀN HỮU NAM    trong tiểu thuyết THỔ PHỈ.

Nhà văn SƯƠNG NGUYỆT MINH

Tôi biết nhà văn Đoàn Hữu Nam đã lâu, nhưng anh sống ở Lào Cai cách xa Hà Nội đến 400km nên ít khi gặp gỡ nhau. Tuy vậy, đã là người theo nghiệp văn chương nên vẫn đọc văn của anh thường xuyên, cái thì in trên sách, báo, cái thì gửi qua đường Internet. Quả thật, tôi không vừa lòng với những gì nhà văn họ Đoàn này đã sáng tác. Anh viết có văn,